Giống như thủ tục thanh lý (liquidation proceedings), mục tiêu của thủ tục phá sản (bankruptcy proceedings) là nhằm thỏa mãn các yêu cầu của chủ nợ trong trường hợp bên nợ là doanh nghiệp mất khả năng thanh toán. Tuy nhiên, khác với thủ tục thanh lý, thủ tục phá sản có thể là một cơ chế giúp doanh nghiệp tránh bị giải thể.
Nếu đáp ứng các điều kiện luật định, doanh nghiệp bên nợ có thể tự mình khởi xướng thủ tục phá sản. Khi tòa án ra quyết định mở thủ tục, một quản tài viên sẽ được chỉ định để hỗ trợ doanh nghiệp. Doanh nghiệp được hưởng cơ chế tạm hoãn thanh toán đối với các khoản nghĩa vụ tài chính. Mục đích của cơ chế này là tạo điều kiện để doanh nghiệp đạt được thỏa thuận với các chủ nợ trong thời hạn luật định, trong đó xác định phương án xử lý và thanh toán các khoản nợ.
Tòa án sẽ thông báo việc mở thủ tục cho các chủ nợ, và các chủ nợ có nghĩa vụ đăng ký khoản yêu cầu của mình với bên nợ hoặc với quản tài viên trong thời hạn luật định.
Nếu thỏa thuận đạt được phù hợp với quy định pháp luật, tòa án sẽ phê chuẩn và doanh nghiệp phải thực hiện nghĩa vụ thanh toán theo nội dung thỏa thuận đó. Trong trường hợp không đạt được thỏa thuận, tòa án sẽ chấm dứt thủ tục phá sản, tuyên bố bên nợ mất khả năng thanh toán theo thẩm quyền và ra quyết định tiến hành thủ tục thanh lý.